Này cô gái! Em tìm kiếm điều gì?

Có những ngày em đi dọc những con đường quen thuộc nhưng lạ lẫm đến vô cùng. Nơi đó là thành phố mà em được sinh ra, nhưng sao tôi thấy em cô đơn đến lạ. Này cô gái! Em tìm kiếm điều gì?

Tôi nhìn thấy em chạy vô định trên những con đường, với dòng người tấp nập, em ngừng lại, tấp vào một quán cà phê hè phố. Đáng lẽ ra một người năng động như em chắc sẽ có nhiều bạn bè và ắt hẳn sẽ có mặt chỉ sau một cú điện thoại, đúng không em? Vậy tại sao em lại cô đơn ngồi đó, uống một ly cà phê cùng một quyển sách…

Tấm khiên quá chắc chắn

Tôi biết quyển sách hay tai nghe chỉ là tấm khiên để một ai đó bắt gặp em như tôi chẳng hạn, sẽ không thấy có điều gì đó không ổn. Tôi cũng từng như em, vờ đeo tai nghe nhưng thực chất chẳng nghe gì cả. Cầm cuốn sách đọc nhưng thực chất lại chẳng có chữ nào vào đầu.

Cuộc sống với những chênh vênh và sợ hãi làm em trốn vào trong cái kén của chính mình. Đã rất nhiều lần tôi bắt gặp em như thế, nhưng tôi không biết cách nào để an ủi em. Em gái à! Một mình cũng tốt. Không ai hiểu em hơn chính em đâu. Mất phương hướng thì em có thể như vậy một chút, nhưng nhớ là, đừng đắm chìm quá lâu. Tôi buồn cho em, nhưng không có ai có thể vực em dậy bằng chính em đâu. Hãy thưởng thức mùi hương thơm của cà phê buổi sáng, nghe một bản nhạc yêu thích và nhìn dòng người qua lại, tôi cũng như em và bao người khác cũng vậy. Chỉ là cách chúng ta đang nhìn nhận vấn đề thôi. Nhớ chưa em!

Chênh vênh chính là bước chân của sự trưởng thành

Có phải ngày bé, em ăn ngủ nghỉ rồi đi học, chơi đùa, mọi thứ đều êm đềm đúng không? Vậy tại sao hôm nay em lại cảm thấy chênh vênh? Đó chính là em đã trưởng thành hơn rồi đấy. Em cảm nhận được những khó khăn trong cuộc sống của mình, em cảm thấy băn khoăn giữa những lựa chọn, hay em cảm thấy chút hối tiếc về những quyết định mình đã đưa ra thì lúc đó em đã bắt đầu trưởng thành.

Tôi đứng bên đời em, không la mắng, không trách móc. Nhưng em biết không, không cần có tôi, không cần bất kỳ ai phải la rầy hay chỉ trỏ em phải làm thế này thế kia thì chính em cũng có quyết định của mình. Dù sai hay đúng cũng là điều nhất định phải xảy ra trong đời em. Những gì đã qua hãy quên nó đi, vì em luôn có một cơ hội chính là ngày mai.

Nếu em đang cảm thấy mình đơn độc thì không đâu. Khi em đọc những dòng thư này thì tôi vẫn đang đứng về phía em. Âm thầm ủng hộ và tin tưởng em. Vì vậy, nếu điều gì đó làm em bối rối, hãy tin rằng, có một người luôn bên em, là tôi! Cười lên!

 

 

 

 

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *